kho hang gia dung cửa nhôm kính hcm tham lot san o to doc bao truc tuyen http://bit.ly/2EPYwFp tháng 5 2015 ~ Xã hội, tin tức xã hội mới nhất 24h.

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Trương Duy Nhất: VÀO TÙ VÌ PHẢN BIỆN, ĐÁNG ĐƯỢC VINH DANH

Blogger Trương Duy Nhất: 
Vào tù vì phản biện đáng được vinh danh

 
Blogger Trương Duy Nhất (áo sọc) cùng với vợ con và nhà báo Huy Đức tại sân bay Vinh 
sau khi được trả tự do ngày 26/05/2015.DR

Nhà báo Trương Duy Nhất bị kết án hai năm tù vì tội danh « Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tổ chức, công dân » theo điều 258 Luật Hình sự, đã mãn hạn hôm qua 26/05/2015 và trở về Đà Nẵng ngay trong ngày.


Từng là phóng viên báo Công an Quảng Nam – Đà Nẵng và Đại Đoàn Kết, đến năm 2010 ông quyết định nghỉ việc để chuyên tâm viết blog « Một cách nhìn khác », trong đó có những bài viết chỉ trích các lãnh đạo cao cấp.

RFI Việt ngữ đã phỏng vấn nhà báo, blogger Trương Duy Nhất qua điện thoại viễn liên tối qua.

 
RFI : Thân chào anh Trương Duy Nhất, mừng anh đã được tự do. Sau hai năm bị giam cầm vì những bài viết trên mạng, sắp tới anh có những dự định gì chưa ?

Nhà báo Trương Duy Nhất: Viết tiếp và lên tiếng tiếp tục thì tất nhiên rồi. Tôi có nói câu « Chỉ có thể cưỡng bức được hành vi, chứ không cưỡng bức được tư tưởng » mà. Bản chất vụ án của tôi là gì ? Tôi đang kêu gọi mọi người, mọi công dân, nhà chức trách, kêu gọi mỗi người hãy lên tiếng. Muốn kêu gọi thì bản thân mình phải lên tiếng chứ !

Việc tôi lên tiếng là điều chắc chắn. Nhưng chỉ có điều là họ mới trả tự do cho tôi sáng nay thôi. Và hình thức trả tự do như thế nào thì không biết các trang đăng ra sao. Hôm nay vừa được thả, tôi về chịu tang bà nội vợ ở quê nên cũng chưa rõ. Nhưng có những cách đối xử không phải đối với công dân, ngay cả khi đã trả tự do.

Hai năm ngồi tù rồi, bây giờ về xem gia đình, vợ con, nội ngoại như thế nào…Trước hết tôi về chịu tang, phải lo một số việc gia đình và đi kiểm tra lại sức khỏe đã, rồi mới tính toán được, cho nên bây giờ tôi chưa thể trả lời được.

Tất nhiên tôi sẽ có lời cảm ơn sau, nhưng nhân chị gọi thì tôi xin cảm ơn chị, tất cả bạn đọc của RFI và các cơ quan truyền thông đã quan tâm đến tôi và những vấn đề của tôi, đã theo đuổi trong suốt hai năm qua. Vì tôi đang chịu tang ở quê mà, sau này tôi sẽ có lời cảm ơn cụ thể hơn đối với chị và bạn đọc.

RFI : Chuyện ra tù sáng nay như thế nào, chỉ có mình anh có thể thuật lại rõ ràng, chính xác nhất. Anh có thể kể lại được không ?

Sẵn sàng thôi. Sáng nay ra là thế này, họ làm thủ tục trả tự do cho tôi. Đúng lý ra họ chỉ có quyền giam giữ tôi đến hết ngày hôm qua thôi, đầu giờ làm việc ngày hôm nay thì phải thả tôi. Nhưng họ làm thủ tục trong kia kéo dài ra, bởi vì tôi phản đối việc họ thu tất cả bốn quyển nhật ký cá nhân của tôi. Tôi đề nghị đó là tài sản của tôi, nhật ký cá nhân không được thu.

Tôi đấu tranh mãi, họ không trả. Tôi cứ ngồi đó, yêu cầu gặp giám thị, họ không cho. Cỡ khoảng hai chục ông công an gì đó vào lôi tôi. Họ cử gần một chục anh không biết công an hay là gì, nhưng chắc không phải công an – vì người trong trại, đi với công an mà, nhưng mặc quần đùi áo thun, thấy dáng bặm trợn như bọn du đãng, ma cô gì đấy, mặt hầm hố. Họ xốc nách tôi lên xe chở ra ngoài.

Vợ con tôi và mấy người bạn lên đón tôi từ sáu rưỡi sáng, chờ ở ngay cổng trại giam. Tôi thấy vợ tôi, mới đề nghị thả xuống cổng trại, nhưng họ không cho. Chỉ có hai ba người mặc cảnh phục ngồi sau thôi, còn toàn bộ trên xe gần chục người mặc quần đùi áo thun và mặt rất bặm trợn, kiểu như bọn lưu manh ngoài phố. Họ ngồi kẹp tay và kẹp cổ tôi trong xe, không cho tôi nói hay chồm ra. Họ chở tôi ra đường Hồ Chí Minh cách trại giam khoảng bốn cây số, ở đoạn núi rừng rất hẻo lánh, thì đẩy tôi xuống xe và hất ba thùng hành lý, quần áo của tôi xuống đấy.

Tôi nghĩ thôi để chờ vợ con tôi ra. Mà vợ con tôi chưa biết tôi ở đâu, thì tôi thấy một đoàn khoảng gần chục chiếc xe thồ. Trong đó có mấy chiếc xe thì mấy người kẹp tay tôi ngồi trên xe dẫn giải tôi họ xuống ngồi trên xe thồ đó, chứng tỏ họ cùng một phe. Những người xe thồ đó vùng dậy, hai ba người mặc đồ xi-vin quay caméra liên tục trong suốt quá trình. Một số người trong đám đó vào hăm dọa, họ đòi đánh tôi, « đánh cho hộc máu mồm », « cho mày chết, mày quên đường về luôn ». Tôi mới bảo tôi thách các anh đó, tôi đang mong các anh đánh, các anh quay caméra có cảnh đó để lên án các anh. Thì họ không dám đánh, hù dọa gì đó.

Vừa lúc đó may là xe của vợ tôi đến. Thấy xe nghi nghi – họ đưa một cái xe cứu thương chứ không phải xe của công an - đóng giả như thế chở tôi thả ra giữa đường Hồ Chí Minh hẻo lánh, vợ tôi mới chạy ra theo thì vừa thấy thế. Nếu vợ con tôi không ra thì không biết bây giờ tôi có về được tới Đà Nẵng hay không nữa.

Sau tôi phải ra sân bay, anh bạn lái xe bảo vẫn có cái xe nào đóng giả gì đó theo dõi chúng tôi, tới tận sân bay Vinh đến giờ cuối. May mà tôi còn bay được để tôi về. Bây giờ tôi đang về quê, bà nội vợ tôi mất ngày hôm kia, vẫn chưa di quan chờ tôi về chịu tang. Đó, tình hình sáng hôm nay là như thế.

RFI : Đúng lý ra thì phải thả anh ngay cổng trại để gia đình đón về…

Sáu giờ rưỡi thì vợ con tôi có mặt tại đó rồi, vào làm thủ tục. Cậu cảnh sát gác cổng thì vẫn dặn vợ con tôi rất lịch sự, là sẽ trả tự do cho chồng chị ngay trước cổng trại này đây, cứ ở đó chờ. Nhưng cuối cùng đến khoảng 8, 9 giờ gì đó, họ lừa vợ con tôi. Không đưa tôi lên một chiếc xe của công an đâu, mà xe dạng hú còi như xe cấp cứu.

Tôi hét trên xe mà, tôi bảo tại sao trả tự do cho tôi mà còn gần chục người như du côn du đãng thế này ngồi trên xe, mà lại ghì đầu ghì cổ ghì tay tôi. Họ chả nói gì mà vẫn đưa ra. Thấy vợ con chờ, tôi yêu cầu xuống xe tại cổng cho tôi gặp vợ, họ bảo không, tôi đưa các anh ra đường Hồ Chí Minh để anh dễ đón xe về. Tôi bảo xe tôi có gia đình chờ, đúng luật anh phải trả tôi trước cổng chứ. Họ bảo anh không nói gì cả, ngồi im !

Thế là nó cứ thả tôi ra đường HCM mà ở trại giam ra ngay chỗ giáp ngã ba có một khu dân cư đông đúc họ không thả xuống mà đi thêm mấy cây nữa vào một đoạn đường rất là heo hút giữa rừng không có ai cả rất vắng vẻ - đường Hồ Chí Minh là đường rừng mà - họ thả tôi ở đó chỉ có một mình. Thế đó!

Tôi không biết thế nào để báo cho vợ con tôi, bởi vì quay lui thì không biết thằng nào nó chặn đánh tôi rồi cướp đồ đạc sao. Mà đi cũng không được, bởi ngay lập tức ở đó gần chục thằng mặc đồ xi-vin đi xe ôm đội mũ bảo hiểm tới vừa quay phim vừa hăm dọa. Thế là cuối cùng may mà lúc đó tôi vừa thấy chiếc xe vợ tôi - linh tính báo cái gì đó bởi vì hai năm qua vợ tôi cũng lường hết được các tình huống như thế này rồi chị ạ.

RFI : Thưa anh, lúc thả thì như vậy, còn thời gian qua ở trong trại giam anh được đối xử như thế nào?

Hai năm trong trại giam tôi liên tục có ý kiến. Tôi nói công khai với cả trại giam mà, từ giám thị tới bốn người quản giáo, là trong suốt quá trình giam giữ và bắt tôi, thì Trương Duy Nhất luôn thực hiện đúng mọi quy định của pháp luật. Ngược lại, trại giam và các quản giáo luôn thực hiện rất nhiều hành vi biện pháp sai phạm, thậm chí phạm pháp đối với tôi. Nó xâm hại nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp, dù đó là một tù nhân. Trại và một số người có hỏi đó là những hành vi gì. Với trại giam thì tôi nêu cụ thể, nhưng tôi sẽ nói sau, chứ không cụ thể từng việc ra bây giờ.

RFI : Nhìn chung anh đánh giá như thế nào về việc anh bị đưa ra tòa vì viết blog ?

Ngay cả tại phiên tòa sơ thẩm lẫn phúc thẩm, và từ khi bị bắt cho đến bây giờ tôi vẫn thế mà. Tôi bảo tôi có tội đâu. Tôi đang vạch mặt, đang phê phán những người khác, những đối tượng khác là hành vi sai phạm. Tôi đang phê phán những đồng chí X, những bầy sâu ăn tàn phá hoại đất nước. Mà những đối tượng đó là những đối tượng phạm pháp, chứ tôi đâu phải phạm pháp !

Cho nên những điều gì để kết tội tôi trong hai bản án đó, chắc có lẽ các cơ quan thông tấn và bạn đọc cũng quá hiểu rồi. Nhưng với tôi, thì chưa bao giờ tôi cho rằng hành vi của tôi là phạm tội cả. Và ngay tại hai phiên tòa tôi đều phản bác tất cả những điều đó.

RFI : Theo anh, những gì anh viết ra đấu tranh với tiêu cực là để giúp cho đất nước chứ không phải là chống chính quyền ?

Mọi góp ý của tôi với tư cách một nhà báo, một trí thức cầm bút, tất cả những góp ý khen hay chê gì cũng chỉ trên một tinh thần tôi muốn cho cái thể chế, cái xã hội này dân chủ hơn, tiến bộ hơn, văn minh hơn. Đó là mong muốn của tôi ! Mục tiêu của tôi cũng chỉ có vậy thôi.

RFI : Anh từ bỏ công việc làm phóng viên báo nhà nước để viết blog, bây giờ nghĩ lại anh có tiếc không?

Chả bao giờ tôi tiếc cả! Đó là tôi chọn một cách làm báo, theo tôi là đúng nghĩa nhất, hiệu quả nhất. Làm báo theo cách khác, cách nhìn của tôi, chứ không làm báo theo lối như xưa nay tôi đã làm. Tôi đi một con đường khác, đó cũng là con đường làm báo.

Cho nên ngay tại tòa tôi cũng đã nói mà. Những bài báo sau này của tôi có nhiều bài có tác động lớn cho việc xoay chuyển chủ trương chính sách của Nhà nước, và đánh động ý thức trong cộng đồng, trong dân chúng. Điều đó có những tác động rất tích cực, mà tôi tin là các bạn cũng nhìn được điều này.

RFI : Thưa anh, mất tự do là điều kinh khủng đối với một con người. Nhưng dường như sau hai năm bị giam cầm ý chí của anh vẫn không suy suyển?

Thưa chị thế này. Thật ra trong cuộc đời chẳng ai muốn vào tù làm gì cả. Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại mà. Nhưng mà vì phê bình phản biện góp ý cho chính phủ, vì vạch mặt những kẻ ăn tàn phá hoại đất nước, vạch ra những sai phạm, góp ý thậm chí hiến kế cho chính phủ, vì thế mà phải vào tù, thì đó là loại tù đáng được vinh danh ! Tôi nói trước tòa mà. Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù đưa đến ngọn vinh quang.

RFI : Rất cảm ơn anh vì những lời tâm sự với thính giả RFI.

Vâng, một lần nữa tôi cũng muốn thông qua chị - chưa chuẩn bị gì, cũng hơi vội vàng - nhưng chân thành cảm ơn chị. Cảm ơn RFI, các bạn đọc của RFI, cũng như tất cả các bạn đọc cơ quan thông tấn đã quan tâm đến tôi và vấn đề của tôi trong suốt hai năm qua.


.

TRUNG QUỐC ĐANG LĂM LE XÂM LƯỢC, DÂN MUỐN BIỂU TÌNH

Đại biểu hối thúc Luật Biểu tình 
khi Trung Quốc xâm phạm chủ quyền

Dân trí 
Thứ Tư, 27/05/2015 - 13:26
 
“Trong bối cảnh Trung Quốc xâm phạm chủ quyền quốc gia, xâm phạm sự toàn vẹn lãnh thổ, người dân rất mong muốn có điều kiện để bày tỏ tâm tư, nguyện vọng. Do vậy, nếu có Luật Biểu tình thì rất tốt”, đại biểu Đặng Ngọc Tùng, Chủ tịch Tổng LĐLĐ Việt Nam nói.
 
>> Luật Biểu tình - “món nợ” phải trả sớm cho dân!
>> Chưa có Luật Biểu tình, nhân dân khó thể hiện lòng yêu nước?

Sáng 27/5, Quốc hội thảo luận tại hội trường về dự kiến Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của Quốc hội năm 2016, điều chỉnh Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh khóa XIII và năm 2015. Tại đây, các đại biểu đề cập đến việc một số dự án luật bị “treo” qua nhiều kỳ họp không xong.

Cho ý kiến về vấn đề trên, đại biểu Đặng Ngọc Tùng - Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam - đề cập đến Luật Biểu tình cần sớm được thông qua. “Trong bối cảnh Trung Quốc xâm phạm chủ quyền quốc gia, xâm phạm toàn vẹn lãnh thổ, người dân rất muốn có điều kiện bày tỏ tâm tư, nguyện vọng. Do vậy, nếu có Luật Biểu tình thì rất tốt”, đại biểu Đặng Ngọc Tùng nêu quan điểm.


 Người dân biểu thị lòng yêu nước khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương-981 
vào vùng biển của Việt Nam

Quan tâm đến vấn đề trên, đại biểu Trương Trọng Nghĩa đưa ra nhận xét, Luật Biểu tình chính là để thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân đã được quy định trong Hiến pháp. Để bảo đảm chính sách đó, đại biểu Nghĩa đề nghị đưa Luật Biểu tình ra kỳ họp thứ 10 và thông qua vào kỳ họp 11.


Đại biểu Trần Ngọc Vinh mong muốn Luật Biểu tình có hiệu lực trong năm 2016. Vì vậy, đại biểu đề nghị Quốc hội cho ý kiến Luật biểu tình vào kỳ họp thứ 10 diễn ra trong tháng 10 tới.

“Để đảm bảo tinh thần của Hiến Pháp 2013, quyền cơ bản của con người, tôi đề nghị Quốc hội cần cho ý kiến về Luật Biểu tình vào thảo luận trong kỳ họp thứ 10 để thông qua vào kỳ họp thứ 11, quý 1-2016”, đại biểu Vinh nêu rõ.

Đại biểu Trần Thị Quốc Khánh cảm thấy đáng tiếc vì đại biểu Quốc hội không được bấm nút thông qua dự án Luật Biểu tình. Đại biểu Khánh cũng mong muốn sớm được thay mặt cử tri thông qua dự luật này, để việc dân chủ hóa ngày càng tốt đẹp.

Kết lại phiên thảo luận tại hội trường sáng nay, Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu cho biết, nhiều đại biểu đề nghị Quốc hội sớm thông qua Luật Biểu tình, có hiệu lực vào năm 2016. Theo Phó Chủ tịch Quốc hội, Chính phủ cũng có ý kiến về vấn đề này.

Trước đó, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đồng ý cho lùi hạn trình với Luật Biểu tình. Dù vậy, Thường vụ chỉ chấp nhận đề nghị Quốc hội cho lùi từ kỳ họp thứ 9 sang kỳ họp thứ 11 (kỳ họp cuối cùng của Quốc hội khóa XIII này, dự kiến tổ chức vào tháng 3/2016).

Quang Phong

ĐẠI HỘI VIII HỘI NHÀ VĂN VN - ĐẠI HỘI NHIỀU NHẤT NHẤT

ĐẠI HỘI NHIỀU NHẤT NHẤT

Trường Nhân
27 tháng 5 năm 2015 

TNc: Đại hội VIII Hội Nhà văn Việt Nam diễn ra từ ngày 4 đến 6-8-2010. Ngay từ dịp đó trang nhà đã thống kê những cái Nhất của Đại hội. Nhân dịp ĐH IX sắp tới trang nhà đưa lại mẩu vui này coi như một "kí họa" chân dung ĐH. Cũng vui là chính và tạo không khí để chuẩn bị vào ĐH. 

- Đại hội đông nhất, có tới 736 nhà văn có mặt

- Đại hội quy tụ hơn 600 đảng viên trên 923 hội viên. Tỉ lệ lãnh đạo chiếm 2 phần quần chúng.

- Đại hội hoành tráng nhất: nơi họp tại Học viên CT-HC quốc gia HCM. Sáng nào cũng có xe cảnh sát rú còi để nhân dân dẹp nhường đường cho nhà văn đi .

- Đại hội có nhiều mái đầu tóc bạc nhất “Hội trường tóc trắng như mây”.

- Đại hội coi trọng bầu cử nhất, còn các công việc khác chả là cái đinh gì.

- Đại hội có nhiều tham luận nhất, gần 100, tính ra cứ 7 nhà văn có một tham luận. Đúng là hội nhiều chữ nghĩa.

- Đại hội có nhiều tiếng vỗ tay nhất. Có tới 90% tham luận được vỗ tay mời xuống. Điều đó chứng tỏ nhà văn chúng ta rất chịu khó tập thể dục nên chi trên khỏe mạnh.

- Đại hội có nhiều nhà văn ốm đau, ngã bị thương, cấp cứu vì huyết áp (Trần Chính Vũ, Hồ Khải Đại, Hà Khánh Linh, Tạ Kim Hùng, Thái Vũ…và không nắm hết)

- Đại hội nhiều sự cố kĩ thuật nhất (hỏng micro, đang phát biểu thì CTĐ tuyên bố nghỉ…)

- Đại hội có số người rút lui nhiều nhất, 12 người trong danh sách 30 (gần 50%). Có tới 4 trong 6 vị BCH cũ xin nhường trách nhiệm vinh quang này cho đồng nghiệp.

- Đại hội bầu cử lộn xộn nhất. Không biết số chính xác có mặt vào lúc đó là bao nhiêu. Phiếu in đến đâu phát tới đó, có người được phát hai ba lần phiếu. Do đó số phiếu thu về chưa chắc là số người có mặt tại lúc đó.


- Đại hội có đoàn chủ tịch, thư kí hùng hậu nhất (18 chủ tịch , 6 thư kí)

- Đại hội có chất võ biền nhất, nhiều tiếng nói to nhất.

- Đại hội bầu được BCH đông nhất trong vòng 20 năm qua. Có tới 13 vị mới tinh, có 13 đàn ông, 2 đàn bà. Con số 13 ứng với số 13 vị thánh tông đồ. BCH phản ảnh chân dung thời đại và diện mạo văn học nhất. Trong hội trường khi nhìn BCH mới ra mắt đã có người nào đó đọc:Cứ nhìn bác ấy nhà ta / Đủ biết hậu vận hội nhà ra sao...

- Đại hội có đông cựu chiến binh nhất vào BCH, số hưu trí và quá tuổi hưu đên 9 người.

- Đại hội bầu BCH có tới 7 vị là học viên khóa 1 Nguyễn Du.

- Đại hội mất đồ và bỏ quên nhiều nhât, túi và kính là hai thứ được ưa chuộng.

- Đại hội có nhiều người phục vụ ăn theo nhà văn nhất.

- Đại hội có nhiều nhà văn từ nước ngoài về dự nhất.

- Đại hội có nguồn tài chính rủng rỉnh nhất.

- Đại hội được xã hội quan tâm nhất, báo nhà nước, báo dân viết nhiều bài nhất.

- Đại hội lần đầu tiên được tường thuật tại chỗ qua đường truyền internet (Trannhuong.com và Nguyenxuandien blog thực hiện)

- Đại hội làm văn nhân và nhân dân thất vọng nhất (ý kiến riêng của TN)

- Đại hội mà hội trường không phải chiến trường nhưng cả tướng, cả lính đôi bên đều phơi xác.

- Đại hội đã làm sinh động nhất mấy câu tục ngữ Mèo mù vớ cá rán....

Nguồn: TranNhuong.net

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

Nguyên Ngọc: VĂN HỌC VÀ NHÀ VĂN KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CỤ

Nhà văn Nguyên Ngọc:
“CHÚNG TÔI KHÔNG COI VĂN HỌC VÀ NHÀ VĂN 
LÀ CÔNG CỤ CỦA AI HẾT”

LIÊU THÁI thực hiện

Thưa nhà văn, là một người thuộc vào hàng “công thần khai quốc” của Hội Nhà Văn Việt Nam, đồng thời cũng là chủ khảo của nhiều giải văn học của Hội Nhà Văn Việt Nam (HNVVN), có thể nói là bề dày cống hiến của ông với HNVVN rất dày. Nhưng ông vừa có quyết định từ bỏ HNVVN, ông vui lòng cho biết nguyên nhân và lý do dẫn đến quyết định này? Và HNVVN đã có phản ứng gì với quyết định cùa ông?

Tôi có dự đại hội thành lập HNVVN năm 1957. Tất cả những người dự đại hội đó đều được coi đương nhiên là “hội viên sáng lập”. Tôi là một kiểu “công thần khai quốc” như thế đấy thôi! Hồi đó tôi còn rất trẻ, từ tỉnh lẻ xa xôi mới ngơ ngác về Hà Nội và vừa có tác phẩm đầu tay. Được vào Hội là thích lắm rồi. Về sau mới dần dần hiểu ra và nghĩ khác.

Năm 1979, tôi có lần nói với ông Lê Đức Thọ, bấy giờ là người có vị trí rất cao trong Đảng Cộng sản Việt Nam: Theo tôi quy luật tự nhiên của đời sống văn học là những người cầm bút chơi với nhau, tập họp nhau thành từng nhóm, hoặc vì cùng khuynh hướng nghệ thuật, hoặc vì nhu cầu giúp đỡ nhau thế nào đó, hoặc cũng có thể đơn giản vì thích tính nhau, gần gũi nhau sao đó… Trong từng nhóm như vậy, họ trao đổi với nhau về nghề nghiệp, về xã hội, về mọi thứ…, nhắc nhở, động viên, an ủi nhau trong công việc khó khăn nhất, tuyệt đối độc đảm, chẳng ai thay thế hay làm giùm ai được, là viết, đối mặt với trang giấy trắng; rồi ra sách, đưa sáng tác của mình đến công chúng; giúp nhau trong đời sống, bảo vệ nhau về nghề nghiệp và về xã hội. Một nền văn học phát triển một cách tự nhiên và lành mạnh là từ những nhóm như vậy. Ở ta trước đây và ở hầu khắp thế giới xưa nay đều như thế, tạo nên một đời sống văn học nhẹ nhõm mà đa dạng, giàu có. Từ sau 1945 ta lùa tất cả vào một hội, lại là hội của nhà nước, là phi tự nhiên, chỉ chật chội và làm nghèo văn học. Trong chiến tranh, còn chừng nào chấp nhận được; trong hòa bình rất không nên… Tôi nói với ông Lê Đức Thọ rằng trước sau đời sống văn học cũng sẽ đi theo con đường đó, nếu Đảng muốn lãnh đạo thì Đảng nên chuẩn bị để thích ứng với tình hình đó. Vả chăng, theo tôi, cũng chẳng nên lãnh đạo. Nếu xã hội cần văn học, ấy là cần tiếng nói riêng, khác biệt, độc đáo của từng nhà văn, góc nhìn, cách nhìn riêng của họ, từng người, từng nhân cách và từng tài năng, bằng cách chỉ có văn học làm được, không ai giống ai. Dồn hết họ vào một hội, để chỉ đạo thống nhất, buộc họ nghĩ giống nhau, tức triệt tiêu mất cái riêng họ có, riêng nhà văn mới có để đóng góp, khiến họ chỉ có thể là công cụ tầm thường, vô dụng, còn tai hại nữa, vì khi đó họ chỉ có thể nói theo, nói dối… Rất lạ là ông Lê Đức Thọ bảo: “Nghe cũng phải, để xem…”. Nhưng rồi về sau không thấy ông nói gì, làm gì nữa. Chắc ông còn những lo toan khác, nghiêm trọng hơn, ở chốn cung đình. Mà về phần tôi, tôi cũng không chờ đợi gì ở ông. Nếu đến một lúc nào đó chúng ta có một đời sống văn học thực sự, bình thường, tự nhiên, thì đó cũng do chính những người cầm bút làm ra. Chứ không phải chờ ai cho. Như vậy cái lúc đó nay đã đến. Việc từ bỏ HNVVN hôm nay của chúng tôi là một bước tất yếu theo con đường đó.



Nhắc lại như vậy để nói rằng, ít ra từ 30 năm trước, tôi đã thấy không nên có một hội nhà văn như HNVVN bây giờ, và tôi nên ra khỏi hội đó. Chưa ra ngay vì còn đôi cân nhắc. Năm 1989 tôi được đại hội HNVVN lần thứ tư bầu vào Ban Chấp hành gồm 9 người. Tôi đã nói với các anh chị đã bầu tôi rằng tôi đang đứng trước một lựa chọn: hoặc ở lại làm, hoặc từ chức ngay. Vì tôi biết, với cơ cấu đó, thể chế đó, sẽ có những việc tôi muốn làm, thấy cần làm, cần bảo vệ nhưng tôi sẽ không thể làm được, không bảo vệ được; có những việc tôi biết là xấu, có hại, nhưng tôi sẽ không ngăn được. Cuối cùng tôi đã quyết định ở lại, vì nghĩ bằng cố gắng hết sức may ra có thể làm được đôi việc có ích, và ngăn được đôi điều có hại. Kết quả cũng có lần thành công: Như năm 1991 tổ chức được giải thưởng HNVVN hay nhất trước nay, trao cho ba tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh, Mảnh đất lắm người nhiều ma Bến không chồng. Nhưng đến năm tiếp sau thì người ta đã rút kinh nghiệm để không cho một giải thưởng “sai lầm nghiêm trọng” kiểu đó lặp lại. Còn thì nhiều thất bại: chẳng hạn đã không ngăn chặn được HNVVN vùi dập tập thơ Chân dung nhà văn của Xuân Sách…

Trong các đại hội tiếp sau đó, cho đến đại hội lần thứ 9 đang được chuẩn bị hiện nay, HNVVN ngày càng tự khẳng định trước hết là “đoàn thể chính trị” (đương nhiên là của Đảng Cộng sản Việt Nam), rồi sau đó mới đến “xã hội”, cuối cùng mới là “nghề nghiệp”. Tôi nghĩ, đơn giản: Vậy thì hãy cứ lập một HNV của Đảng Cộng sản Việt Nam đi. Còn thì để cho những người cầm bút nghĩ khác lập những hội, nhóm khác. Sẽ phong phú, đa dạng hơn, vui hơn.

Thực ra từ hơn 10 năm nay tôi đã không còn dính dáng gì đến HNVVN, không dự sinh hoạt nào, không nhận gì của hội đó. Tôi kính trọng nhiều anh chị đang ở trong hội và tôn trọng sự lựa chọn của từng người. Riêng tôi, ngày tôi càng thấy HNVVN với cơ chế và một ban lãnh đạo như hiện nay không còn có ích gì cho nền văn học Việt Nam, cho người cầm bút, trái lại đang là công cụ đắc lực và không thể khác của một guồng máy phản dân chủ gây hại ngày càng nghiêm trọng cho mọi sáng tạo chân chính, cho cả nền văn học. Một HNVVN như hiện nay thực chất chỉ là cách để Đảng Cộng sản Việt Nam và nhà nước kiểm soát văn học.

Trước đây tôi chưa ra vì không muốn gây ồn ào. Việc lãnh đạo HNVVN chủ trương gạch tên những người có ý kiến khác mình trong bầu cử đại biểu cho đại hội của HNVVN vừa rồi chỉ là giọt nước cuối cùng tràn ly của một việc, theo tôi, trước sau cũng sẽ đến. Cũng là dịp để chúng tôi cùng quyết định một lần.

Cho đến nay tôi chưa thấy HNVVN có phản ứng gì đối với quyết định của tôi. Chỉ có việc buồn cười: Nghe nói trong đại hội của chi hội HNVVN quanh cơ quan hội ở Hà Nội vừa rồi lại có quyết định cử tôi làm đại biểu chính thức đi dự đại hội HNVVN sắp tới. Cứ như trò hề! Cũng nghe tin ông Đỗ Hàn nào đó ở cơ quan hội nói rằng lãnh đạo hội chưa nhận được đơn xin ra hội của chúng tôi, đến khi nhận được sẽ xử lý theo điều lệ. Xin nói rõ: Chúng tôi tuyên bố từ bỏ một hội đã suy thoái không phương cứu chữa, không xin phép ai đâu!

Có thể nói rằng với tư cách một nhà văn, ông là một nghệ sĩ rất nặng lòng với dân tộc, với công cuộc giáo dục Việt Nam, và đứng trên phương diện một trí thức, ông có phản ứng rất mạnh mẽ với những vấn đề liên quan đến sự tồn vong của quốc gia, dân tộc. Liệu tâm thế này có mối liên hệ nào với quyết định rời bỏ HNVVN của ông?

Để trả lời câu hỏi này của anh, tôi muốn dẫn lại ở đây một câu của Bernard Frank viết về cuốn sáchDe Gaulle của François Mauriac mà Frank rất chê, đăng trên báo Le Nouvel Observateur cách đây vừa đúng 50 năm: “Không có bất cứ một nhà chính trị nào trên thế giới đáng cho một nhà văn bẻ gãy ngòi bút của mình vì ông ta. Vai trò của chúng ta (nhà văn) – có cần nhắc lại không nhỉ? – đối với chính quyền nào cũng vậy, là không mệt mỏi đặt lại vấn đề, là thể hiện cái tinh thần phủ nhận, mà ông tướng ấy [tức De Gaulle] đã có lần phàn nàn…”. Vậy đó, tôi cũng hiểu về văn học và nhà văn đúng như vậy. Cũng có thể diễn đạt: Sở dĩ xã hội cần nhà văn, là vì anh ta nói tiếng nói khác, nhiệm vụ của anh ta là gây sự hoài nghi, anh ta khiến những điều đã tưởng là như thế chưa chắc đã là như thế. Văn học đề nghị với con người một cách nhìn khác về mọi sự vật. Tôi hiểu như vậy, sống như vậy, nên không có khác biệt cơ bản nào giữa những việc tôi can dự theo trách nhiệm công dân của mình, về xã hội, về chính trị, về văn hóa, về giáo dục… mấy mươi năm nay, với việc tôi cầm bút và thái độ của tôi đối với HNVVN hôm nay.

Là người chủ xướng xây dựng Văn đoàn Độc lập, ông vui lòng cho độc giả biết đôi nét về Văn đoàn Độc lập?

Trước hết chúng tôi muốn chấm dứt tình trạng dồn nhau hết vào trong một HNV của nhà nước, nằm chung trong cái gọi là “hệ thống chính trị” của Đảng và nhà nước, đương nhiên là công cụ của họ. Chúng tôi không coi văn học và nhà văn là công cụ của ai hết.

Chúng tôi muốn gặp nhau trong một hội đoàn gồm những người cầm bút độc lập, sống, viết một cách độc lập và chịu trách nhiệm về cái viết của mình trước cuộc sống, trước đất nước và công chúng của mình.

Chúng tôi là nhóm họp của những người cầm bút độc lập đầu tiên. Mong sẽ là mở đầu cho những nhóm họp đa dạng, phong phú nữa về sau.

Sau năm 1975, tôi nghĩ nhiều đến một cuộc phục hưng dân tộc sau một giai đoạn lịch sử kéo dài, một thế kỷ nô lệ, tiếp liền một thế kỷ chiến tranh không chỉ vô cùng ác liệt mà còn vô cùng phức tạp (đến mức tới hôm nay còn tranh cãi chưa xong chiến tranh ấy thực sự là chiến tranh gì!). Trong công cuộc to lớn đó, nền tảng là phục hưng văn hóa. Theo tôi, một công cuộc cần thiết và căn bản như vậy đã không được nhận thức đúng mức, thậm chí hầu như không hề được nhận thức. Ngược lại phổ biến tâm lý, từ trên tầng cao nhất, coi mọi sự là đã xong rồi. Trong khi công cuộc xây dựng, xây dựng lại dân tộc đáng ra cần bắt đầu, chỉ có thể bắt đầu, chứ không phải đã kết thúc. Chính vì thế mà cuộc đi tới của dất nước và xã hội 40 năm nay rất loạng choạng. Văn hóa xuống cấp như chưa từng thấy, xã hội mất ổn định nặng nề… Văn học không thể làm ngơ trước tình hình và nhiệm vụ này. Chúng tôi mong muốn góp phần xây dựng một nền văn học có thể giữ được vai trò xứng đáng của mình trong cuộc phục hưng căn bản và sống còn đó.

Theo ông, khi mà các dòng chảy văn hóa/văn chương cũng như các trào lưu tiến bộ trên thế giới đang từng ngày thâm nhập vào Việt Nam, liệu với cơ chế hoạt động hiện tại, HNVVN sẽ đi đến đâu?

Theo tôi, ở phía Bắc, do những điều kiện khách quan và chủ quan – mà chủ quan là chính – đã bị cắt đứt với dòng chảy văn hóa/văn chương thế giới trong hơn nửa thế kỷ. (Đúng ra chỉ có thông thương với thế giới xô viết và các nước gọi là xã hội chủ nghĩa, một thế giới cũng khá khép kín). Trong khi đó, ở miền Nam dòng chảy này thông thoáng, mạnh mẽ, tương đối cập nhật và liên tục hơn nhiều. Cho nên nối kết trở lại được với di sản của văn học miền Nam trong suốt thời 1954-75, cũng là một trong những cửa mở thông thương với các trào lưu thế giới phong phú và đa dạng. Và là góp phần khôi phục lại dòng chảy bình thường, lành mạnh cho đời sống văn học nước nhà. Chính trên nhận thức như vậy mà chúng tôi đã cố gắng mở mục “Văn học miền Nam 1954-1975” trên trang mạng Văn Việt của Ban Vận động Văn đoàn Độc lập. Thừa kế tốt di sản gần của văn học miền Nam 1954-1975 cũng là một trong những điều kiện quan trọng để văn học làm được vai trò cần có của nó hôm nay.

Một cơ chế đầy kiêng kỵ ý thức hệ như của HNVVN hiện nay đương nhiên ngăn cản việc mở cửa ở hướng này. Chỉ mới nói riêng về mặt này thôi, ở một việc này thôi, đã cho thấy cơ chế của HNVVN, dù muốn dù không, về cơ bản là một cơ chế đóng kín. Cơ chế đó tất cũng sẽ đóng kín với mọi trào lưu tiến bộ trên thế giới, sẽ khiến sự phát triển văn học chật hẹp lại rất nhiều, bất chấp những cái gọi là hoạt động quốc tế ồn ào, hình thức, tốn kém của hội.

Cũng là một cái cớ nữa để mà khó chấp nhận một hội như thế.

Liệu việc từ bỏ HNVVN cũng như dám đứng ra bày tỏ thái độ yêu nước, kêu gọi chống họa ngoại xâm có làm khó cho ông trong công việc hằng ngày cũng như trong hoạt động sáng tác?

Vừa có vừa không, anh ạ.

Tôi đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, đã bị đài truyền hình Hà Nội đưa hình lên khi nói về “bọn phản động bị các thế lực thù địch ngoài nước xúi giục” rồi. Sau khi lập Ban Vận động Văn đoàn Độc lập thì có chỉ thị cho các báo và các phương tiện truyền thông khác trong nước không được đăng bài vở của tôi, cũng như của tất cả những người tham gia Ban Vận động Văn đoàn Độc lập, cũng không được nhắc đến tên tuổi chúng tôi nữa. Hội thảo về Nguyễn Đổng Chi vừa rồi cũng bị cấm không được mời tôi, tham luận của tôi gửi đến từ trước bị loại ra khỏi kỷ yếu hội thảo… Về những chuyện này có hai điều cần nói: một số báo vẫn xé rào đăng bài của tôi, đưa tin về tôi. Nghĩa là họ thấy cái chỉ thị kia thật lố bịch. Và theo tôi biết tất cả cấm đoán đó đều chỉ được truyền từ trên xuống bằng miệng, qua điện thoại hay tin nhắn. Một đảng, một nhà nước kỳ lạ. Đánh người toàn bằng đánh trộm, thụi ngầm và phi tang. Nghĩa là người ra lệnh cũng tự biết việc làm của mình ám muội thế nào.

Tuy nhiên tất cả những chuyện đó về cơ bản không gây sứt mẻ gì đối với tôi. Bị quấy nhiễu, tôi đã quen. Còn khi cầm bút, tôi vẫn thanh thản. Sợ nhất là tâm không yên để mà viết, và viết cho hay. Mà cái đó thì là tự trong lòng mình, tự mối liên hệ riêng của bên trong mình với cuộc sống; quấy nhiễu chỉ là ở ngoài, chẳng làm rối được tâm mình.

Là một người có tác phẩm trong chương trình giảng văn, theo ông, vấn đề dạy và học văn hiện tại có phù hợp với nhu cầu cũng như môi trường văn chương đương đại?

Phải nói dạy và học văn trong nhà trường hiện nay đang ở tình trạng tai họa. Nói chi đến chuyện “phù hợp với nhu cầu cũng như môi trường văn chương đương đại”, sẽ là quá sang. Theo tôi, ở môn này hiện nay, người dạy chân chính đang rất gặp khó, người học thì chán ghét. Cũng phải thôi, vì văn – có lẽ cùng với môn sử – là môn bị chính trị hóa nặng nề và thô thiển nhất. Tôi nghĩ không thể nói sự suy thoái của môn văn trong nhà trường không liên quan gì đến sự xuống cấp nghiêm trọng của đạo đức xã hội. Nhân đây cũng xin nói một điều: Trong chuyện văn chương, cũng như chuyện dạy và học văn, ở ta vẫn quen coi trọng đúng sai, hơn là hay dở. Trong khi, trong văn chương, “đúng” sẽ chẳng là gì cả, chẳng để làm gì cả, nếu dở. Và văn chương dở thì cực kỳ tai hại. Nó phổ cập, truyền nhiễm cái tầm thường, khiến người ta quen với sự tầm thường, đẩy người ta vào môi trường thường trực của sự tầm thường, cũng như quen ở dơ vậy, lại là cái dơ về tinh thần. Mà tầm thường, dơ bẩn về tinh thần là môi trường của cái xấu, cái ác.

Sự suy thoái của môn văn trong nhà trường hiện nay là đáng báo động, không chỉ về văn học, cho văn học, mà là báo động xã hội.

Cơ chế hoạt động hằng năm của HNVVN dựa vào nguồn kinh phí nào và theo ông cơ chế này có phù hợp với sinh quyển sáng tác, phù hợp với nhu cầu sáng tạo của người nghệ sĩ trong hiện tại?

Dĩ nhiên, kinh phí của nhà nước. Cho nên, tất yếu, “sinh quyển”, như anh gọi, cũng là sinh quyển văn chương nhà nước! Cũng là công bằng thôi: Anh nhận tiền của người ta thì anh phải viết cho người ta chứ, gian lận sao được! Hình như chị Ngô Thị Kim Cúc có nói với anh rồi: ở Ban Vận động Văn đoàn Độc lập chúng tôi đều nghèo, nhưng chúng tôi chắt chiu góp tiền túi với nhau để làm mọi việc, cũng còn ít oi. Ngó vậy thôi, mà đây cũng là chuyện nhân phẩm và nguyên tắc của người cầm bút.

Ông có dự tính gì mới trong các hoạt động sắp tới của Văn đoàn Độc lập? Tiêu chuẩn để trở thành thành viên Văn đoàn Độc lập?

Hiện nay chúng tôi đang tập trung vào trang Văn Việt.

Tôi xin tâm sự với anh điều này, khi làm mục “Văn học miền Nam 1954-1975”, đọc lại một phần văn chương miền Nam thời ấy, tôi nhận ra một chỗ khác biệt với văn chương miền Bắc cùng thời: văn chương miền Nam thời ấy có triết học, văn chương miền Bắc thì không. Tất nhiên văn chương không phải là triết học, nhưng một nền văn chương không có triết học thì nguy. Có lẽ một trong những điều chúng tôi sẽ cố gắng sắp tới là giúp nhau đọc nhiều hơn, đông tây kim cổ, nhất là những tìm tòi mới về tư tưởng, văn hóa, nghệ thuật…, để cho văn chương nghĩ về nhân tình thế thái đỡ cạn cợt, nói về con người và xã hội thấu đáo hơn. Chắc phải bằng nhiều cách, trên trang Văn Việt cũng cần tìm cách đi thêm về hướng này.

Có lần tôi nói với anh Trần Độ về mong muốn đến lúc nào đó trong văn chương ta xuất hiện được một hay vài đỉnh cao mới. Anh ấy bảo: “Mình cũng mong thế, nhưng mình nghĩ trong nghệ thuật muốn có đỉnh cao mới thì phải có trường phái mới…”. Đời sống văn hóa của chúng ta, giáo dục chúng ta, sinh hoạt văn chương của chúng ta không khuyến khích trường phái, nhất là không tạo nền tảng cho những trường phái mới xuất hiện. Có lẽ đã đến lúc nghĩ đến điều này một cách nghiêm túc. Tổ chức của chúng tôi còn nhỏ, nhiều khó khăn, nhưng chúng tôi có tham vọng. Đây cũng là một hướng chúng tôi đang nghĩ tới.

Về cụ thể, chúng tôi cũng đang tính đến một số hình thức hoạt động, như các cuộc thảo luận, đa dạng và cởi mở, một kiểu giải thưởng sao đó… Trong nghệ thuật hình như có hiện tượng: cái hay, và chỉ có cái hay mới gọi được cái hay, cái mới lại kích thích cái mới. Những giải thưởng của Tự lực Văn đoàn ngày trước là vậy, chính qua đó mà văn đoàn này có thể nói đã có công gầy dựng được cả một lớp nhà văn kế tiếp đặc sắc …

Về thành viên Văn đoàn, chắc chỉ có hai “tiêu chuẩn”: Chúng tôi mong muốn được đón tiếp những cây bút tài năng. Và là người tự nguyện phấn đấu cho tôn chỉ “Vì một nền văn học đích thực, tự do, nhân bản”.

Dự đoán của ông về tương lai văn học trong những thập niên tới?

Tôi không dám làm thầy bói. Chỉ xin nói hai hiện tượng theo tôi là đáng chú ý:

Tôi thấy đang xuất hiện một lớp người viết trẻ, chưa nhiều nhưng cũng không quá ít, có tài, và đặc biệt rất khác chúng tôi, về cảm nhận thế giới, và cả về tư duy và ngôn ngữ nghệ thuật. Tôi thường nghĩ thế này: Trong đám người chen chúc, hỗn loạn, trùng điệp đến vô diện mạo trên các đường phố Sài Gòn ta có thể thấy bất cứ giờ nào hôm nay, giá như ta có thể tách ra được từng người, có thể lắng nghe được tận sâu kín bên trong của họ, từng người, làm sao trong họ, ít ra ở một số người và từng lúc, lại không có, không nuôi những khát khao và hy vọng về một thế giới tinh khiết, trong trẻo, an lành, thật tốt đẹp… Có thể mong manh lắm, nhưng có… Hình như những người cầm bút trẻ tôi vừa nói trên, đến lượt họ, sẽ nói về cái phần lắng đọng đó, về thế giới mong ước xa xôi đó… Có thể tin.

Cạnh đó, cũng đã thấy một số bạn trẻ rất tài năng, đang đi vào con đường nghiên cứu văn hóa uyên thâm, cập nhật với những vấn đề và suy tưởng mới nhất, và từ đó đang trở lại suy gẫm về văn hóa, văn chương của chúng ta. Có thể chăng họ đang tạo một cái nền cần thiết cho chuyển động văn học mới. Họ làm việc thường lặng lẽ mà ráo riết. Tiếng nói của họ không ồn ào. Chúng tôi đang chăm chú lắng nghe. Và thiết tha chờ đợi.

Xin cám ơn ông, kính chúc ông mạnh khỏe, an lạc!
___________

Nguồn: Bản do nhà văn Nguyên Ngọc cung cấp. 
Đã đăng trên Người Việt:  

HƯỚNG TỚI MÔI TRƯỜNG DÂN CHỦ VÀ ĐỐI THOẠI TRONG VĂN NGHỆ

Hướng tới một môi trường dân chủ và đối thoại trong đời sống văn nghệ

Trần Đình Sử
24.5.2014 

.
Văn học Việt Nam từ 1986 đến nay có nhiều thành tựu, song sự đánh giá nhiều khi rất phân tán, trái chiều, phức tạp nhất là việc vận dụng tiêu chí “định hướng chính trị tư tưởng”. Không ít tác phẩm vấp phải vấn đè nhạy cảm chính trị mà bị lên án, cấm đoán, sau một thời gian, tính nhạy cảm của vấn đề suy giảm, tác phẩm lại được đón nhận. Từ thực tế đó chúng tôi đề nghị khi đánh giá văn học nên vận dụng tiêu chí định huớng trên tinh thần văn hóa, tránh đẩy tác phẩm văn học, do khác biệt về nội dung so với chính trị vào địa vị thù địch, tạo điều kiện cho văn nghệ phát triển.

Văn học Việt Nam tính từ thời kì Đổi mới đến nay đã ngót nghét 30 năm, tính riếng từ đầu thế kỉ XXI đến nay cũng đã 15 năm, Đó là thời gian bằng cả giai đoạn văn học 30 năm 1945 – 1975, hoặc bằng giai đoạn văn học 1930 – 1945, giai đoạn văn học rực rỡ của thế kỉ XX. Đó là cả một giai đoạn lớn trong lịch sử văn học dân tộc Việt Nam đương đại. Trong hời gian ấy biết bao tác phẩm đã xuất hiện, biết bao nhà văn đã trưởng thành, khẳng định tên tuổi. Chỉ xét phần lớn các tác phẩm được giải của Hội nhà văn thường niên, giải các cuộc thi văn học do các báo, tạp chí, do Hội nhà văn phát động trong mấy chục năm ấy, điểm lại các tác phẩm đã gây sóng gió trong tiến trình văn học, nhìn lại các tác phẩm đã được dịch ra các thứ tiếng trên thế giới và được dư luận quốc tế chú ý, ta cũng có thể nhận thấy những bước tiến lớn của văn học nước nhà. Chúng ta có thể chưa có tác phẩm vĩ đại, không thể vượt qua, song dứt khoát không hiếm tác phẩm xuất sắc, tài năng. Tuy nhiên cái gọi là bước tiến lớn, xuất sắc, tài năng ấy phụ thuộc vào sự đánh giá.

Nói đến sự đánh giá các thành tựu trong giai đoạn văn học vừa qua chúng ta sẽ vấp ngay vấn đề đánh giá khác nhau, mà trước hết là đánh giá khác nhau về chính trị. Nhiều tác giả tác phẩm được đánh giá cao trong dư luận trong và ngoài nước thường được nhắc đến khá mờ nhạt trong các báo cáo chính thức trong các văn kiện đại hội nhà văn, thậm chí được đánh giá tiêu cực trên một số báo chí có uy tín. Ngược lại nhiều tác giả tác phẩm được đánh giá cao trên các diễn đàn chính thức, các giải thưởng thì lại ít gây hiệu ứng tích cực trong đông đảo bạn đọc. Thậm chí có những trường hợp gặp ý kiến phản biện gay gắt. Tôi nghĩ đó là chuyện thường thấy trong dư luận đối với những tác phẩm mới. Khi người đọc còn đọc theo quán tính cũ, chưa quen với ngôn ngữ mới của nhà văn, tiêu chí đánh giá khác nhau, việc đánh giá đương nhiên sẽ có nhiều khác biệt, thậm chí đối lập. Nhưng đối với những tác phẩm đã qua một thời gian dài thử thách trong suốt hai, ba chục năm mà hứng thú đối với người đọc vẫn không suy giảm, sách tái bản trên quầy vẫn có người mua, vẫn gây được sự chú ý thì không thể nói là tác phẩm non kém hay ít giá trị, mặc dù đánh giá khác biệt vẫn còn. Tôi muốn nói đến một số sáng tác của các tác giả Nguyễn Minh Châu, Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh, Ngyễn Khắc Trường, Dương Hướng, Nguyễn Ngọc Tư, Hoàng Quốc Hải, Bùi Ngọc Tấn, Nguyễn Xuân Khánh, Ma Văn Kháng, Hồ Anh Thái, Hoàng Minh Tường…, của các nhà thơ như Lê Đạt, Nguyễn Duy, Hữu Thỉnh, Thanh Thảo, Nguyễn Khoa Điềm, Nguyễn Quang Thiều, Vi Thùy Linh, và nhiều tác giả khác.

Từ thực tế đó chúng ta không thể chờ đợi một sự đánh gía thống nhất trong bối cảnh hiện nay. Nhất là từ khi Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu sụp đổ, nước xã hội chủ nghĩa láng giềng công nhiên thực hiện chính sách bành trướng thì cái gọi là lí tưởng xã hội chủ nghĩa không khỏi gây sự hoài nghi. Chủ nghĩa Mác Lê nin cũng không còn là triết lí duy nhất của nhà văn nữa. Nhà văn ngày nay còn có thể tham khảo nhiều triết thuyết hiện sinh, lí thuyết phân tâm học, lí thuyết nữ quyền luận, lí thuyết diễn ngôn, kí hiệu học, chủ nghĩa đối thoại, phức điệu, nhãn quan hậu hiện đại. Chủ nghĩa hiện thưc đã không còn độc tôn, nhà văn ngày nay có thể tham khảo các biểu hiện của chủ nghĩa hiện đại, độc thoại nội tâm, dòng ý thức, kết cấu phân mảnh, nghịch dị, trào tiếu. Thời đại ta là thời đại nếu không nói là đa nguyên về văn hóa thì cũng là thời đại không còn độc tôn một thứ triết thuyết nào trong đời sống văn hóa. Sự phân tán sâu sắc về lí tưởng, về giá trị và ý nghĩa đời sống là hiện tượng phổ biến, nhiều khi thể hiện ngay trong một người. Mặc dù văn nghệ vẫn có cái chung. Văn học ta hiện nay đang nghĩ nhiều về thân phận con người và số phận dân tộc, song cách nghĩ về nội dung lại rất khác nhau. Trong điều kiện đó muốn đánh giá đúng tiến trình văn học thiết nghĩ cần xây dựng một môi trường dân chủ đối thoại, khoan dung để dần dần nhận ra giá trị đích thực của các sáng tác văn nghệ.

Trong đánh giá văn nghệ định hướng chính trị, tư tưởng cố nhiên là rất quan trọng. Tuy nhiên, tiêu chí định hướng chính trị trong phê bình thì tiếc thay thường được hiểu rất hẹp, thiếu tầm nhìn xa. Ví dụ như tác phẩm Truyện kể năm 2000 của nhà văn Bùi Ngọc Tấn, đương thời được coi là vi phạm cấm kị, đề tài nhạy cảm. Nhưng hôm nay, khi nhà nước ta đang chủ trương cải cách tư pháp, nâng cao trình độ công bằng trong việc bắt người, giam giữ và xét xử, chống oan sai, thì cuốn sách chính là nói về thực tế đó trong thực tiễn tư pháp của ta thời trước, một tư lieu rất quý để học tập cải cách tư pháp, chống oan sai. Như thế đối với hôm nay thiết nghĩ nó không có gì đáng cấm kị. Hoặc như cuốn Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, đương thời bị phê phán chủ yếu là do không miêu tả chủ nghĩ anh hùng một cách chính diện, không ca ngợi chiến tranh chính nghĩa, nhấn mạnh mặt đâu thương mất mát, không giống như chính trị yêu cầu tuyên truyền. Nhưng tiểu thuyết không hề chống đối chính trị, nó nêu cao tư tưởng hòa bình, chiến tranh là bất đắc dĩ, nó thể hiện tính khốc liệt, sức phá hoại của chiến tranh, dự báo những hậu quả to lớn mà càng về sau ta mới càng thể nghiệm hết, nhất là trong đời sống của mỗi cá thể, mỗi gia đình. Nó làm được vai trò thức tỉnh lường tri và ý thức đạo đức cho con người khi nhìn nhận về chiến tranh. Như thế nó thống nhất với tư tưởng chính trị lâu dài của đảng và nhà nước. Chính vì vậy mà từ 2006 tác phẩm đã được cấp phép xuất bản chính thức nhiều lần, coi như giải tỏa sự phê phán trước đây. Nhà văn Nguyễn Quang Sáng, người phê phán Bảo Ninh, lúc sinh thời cũng đã kịp công khai tự phê bình và xin lỗi nhà văn Bảo Ninh trước Đại hội nhà văn khóa vừa qua. Như thế, nếu chúng ta có thái độ dân chủ, bình tĩnh, đối thoại, khoan dung thì tác phẩm không đến nỗi phải chịu những búa rìu khônng đáng có. Và việc khẳng định thành tựu văn học sẽ giảm bớt khó khăn.

Như vậy, muốn đánh giá đúng các thành tựu của văn học từ năm 1986 đến naykhông chỉ đòi hỏi người đánh giá phải có quan điểm lịch sử, nhãn quan văn hóa, hiểu đúng đặc trưng của văn nghệ và nhất là phải có dũng khí, mà đòi hỏi có môi trường dân chủ, đối thoại trong đời sống văn nghệ. Nhiều bài phê bình gay gắt chỉ vì chưa thấm nhuần đặc trưng của văn nghệ. Chỉ có ai biết nhìn thẳng vào sự thật như tinh thần nghị quyết trung ương Đảng đại hội VI, tháng 12 năm 1986 thì mới đánh giá được. Câu nói “cởi trói” với ý nghĩa là giải phóng tư tưởng do đồng chí lãnh đạo tối cao của Đảng lúc bấy giờ thốt ra trong cuộc gặp gỡ có tính lịch sử với đại diện văn nghệ sĩ Việt Nam đầu năm 1987 là một sự kiện xuất thần, duy nhất, không lặp lại. Nhưng cái xuất thần ấy đã châm ngòi và truyền cảm hứng cho một trào lưu văn nghệ không thể đảo ngược.

Văn học Việt Nam từ 1986 đến nay, xét từ các tác phẩm ưu tú, đã là một nền văn học hoàn toàn khác so với văn học Việt Nam trước 1975, khắc phục tính tuyên truyền chính trị, mà đi sâu vào các tầng vỉa văn hóa. Vẫn gắn bó với nhân dân, Tổ Quốc, với sự nghiệp của Đảng, song đã mở rộng, đào sâu hơn rất nhiều về đề tài, chủ đề trên các phương diện văn hóa. Nhiều tác phẩm dự báo tình trạng phân hóa xã hội và sự xuống cấp về đạo đức lối sống hôm nay. Nhiều tác phẩm dự báo hậu quả chiến tranh khốc liệt lâu dài mà đến nay chúng ta vẫn đối mặt.Không ít tác phẩm đã tư duy lại về tiến trình lịch sử từ phương diện văn hóa, nâng cao tầm suy nghĩ của người đọc đối với các vấn đề đời sống. Nhà văn đã có những câu chuyện của riêng họ để kể cho bạn đọc. Về phương diện nghệ thuật có thể nói văn học đương đại Việt Nam đã có một diện mạo hết sức phong phú, đa dạng, tiếp cận với trình độ của một nền văn học hiện đại. Tôi hoàn toàn lạc quan đối với văn học nước nhà.

Tuy vậy đánh giá hết những tìm tòi của nhà văn vẫn đang là một công việc ở phía trước. Trong tình hình hiện tại việc phân tích, khái quát những khám phá mới, sâu sắc có thể chưa có lợi cho nhà văn. Nhiều trường hợp, đối với tác phẩm chỉ có thể khái quát chung chung vừa phải, chưa có thể sâu sắc. Có thể rồi phải qua một thời gian khá lâu nữa nhà phê bình văn học mới có thể nói hết tầm vóc sáng tạo của nghệ sĩ hôm nay. Khó khăn trong quan hệ phê bình và văn học không chỉ do tài năng, năng lực của nhà phê bình, mà còn do sự cấn cái trong quan niệm chỉ đạo văn nghệ.

Theo dõi sự quan tâm chỉ đạo của Đảng đối với sự nghiệp văn nghệ của đất nước sẽ thấy cội nguồn của sự đánh giác khác nhau về văn nghệ đã nằm ngay trong quan niệm về quan hệ văn nghệ và chính trị thể hiện trong các Nghị quyết của Đảng. Xin trích văn kiện Trung ương V Đại hội VIII của Đảng : ““Vừa bảo đảm cho văn hóa, văn học nghệ thuật… phát triển đúng định hướng chính trị tư tưởng của Đảng, vừa bảo đảm thực hiện quyền tự do dân chủ cá nhân trong sáng tạo văn hóa, văn học nghệ thuật” [1]. Tiếp theo là Kết luận của Hội nghị Trung ương 10 khóa IX (2004) tiếp tục khẳng định: “Bảo đảm định hướng chính trị đi đôi với vận dụng đúng đắn những đặc trưng của công tác văn hóa (…) tôn trọng tự do sáng tác, xây dựng quan hệ chân thành cởi mở đối với đội ngũ những người hoạt động văn hóa, có chính sách trọng dụng người tài đồng thời chăm lo định hướng chính trị và ý thức trách nhiệm công dân nhằm phát huy cao nhất đóng góp của đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ (…) cho sự nghiệp phát triển văn hóa[2]… Tôi hoàn toàn tán thành với Đảng là văn nghệ cần có định hướng. Có định hướng thì mới xây dựng một nền văn nghệ lớn, hiện đại. Tuy nhiên tôi cảm thấy chỉ định hướng chính trị, tư tưởng sợ rằng quá hẹp. Nội dung văn nghệ không thể gói trọn trong hai chữ chính trị. Đánh giá đúng theo định hướng chính trị của Đảng thì nhiều tác phẩm sẽ không được đánh giá cao hoặc bị phê phán, mà đánh giá theo yêu cầu “đảm bảo “thực hiện quyền tự do dân chủ cá nhân trong sáng tạo văn hóa, văn học nghệ thuật” thì tác phẩm ấy lại có thể được nhìn nhận theo một cách khác. Ví dụ tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh và một số truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp. Tôi nghĩ rằng, định hướng chính trị, dù rất quan trọng vẫn không đồng nhất với tiêu chí nội dung của văn học, nghệ thuật. Sáng tác là sản phẩm sáng tạo văn hóa, mà giá trị của văn nghệ là thức tỉnh lương tri và ý thức đạo đức cho con người qua các hình tượng thẩm mĩ. Nên chăng trong sáng tác nghệ thuật cần nêu cao định hướng văn hóa, giá trị thức tỉnh lương tri và đạo đức, để sự đánh giá văn học nghệ thuật được thuận chiều?

Qua thực tiễn phê bình văn học thời gian qua chúng tôi nhận thấy về lí luận vấn đề mối quan hệ chính trị và đặc trưng văn nghệ vẫn còn chưa được giải quyết thấu đáo, cần được tiếp tục quan tâm trong thời gian tới. Trong thời đại mà văn nghệ không còn được coi là cái “tòng thuộc chính trị như trước nữa”, không phải là công cụ tuyên truyền trực tiếp cho chính trị, các nghị quyết Đảng nên nêu ra định hướng văn hóa cho văn nghệ. Tôi rất tâm đắc với các ý kiến sau đây của GS. TSKH Lê Ngọc Trà viết tháng 11 năm 1987, cách đây đúng 28 năm, vào lúc Đổi mới đang còn cao trào : “Trong những hoàn cảnh lịch sử đặc biệt như chiến tranh cách mạng, ý thức chính trị trở thành nội dung cơ bản của ý thức xã hội, bao trùm lên các ý thức khác. Lúc đó tiếng nói văn nghệ trùng với tiếng nói chính trị. Nhưng còn trong những ngày bình thường, chính trị và văn học không hát cùng một bè trong bản đồng ca một giọng mà mỗi thứ đảm nhận một bè khác nhau trong bản giao hưởng phức điệu thống nhất và đa dạng của cuộc sống.”[3] Sự lãnh đạo văn nghệ không nên hướng tới văn nghệ hát chung một bè, cùng nói một giọng với chính trị, mà nên là các bè bổ sung nhau, hòa điệu với nhau. Hướng tới sáng tạo một nền văn nghệ phong phú tuy có khó khăn song vẫn nên kiên trì xây dựng một môi trường dân chủ, đối thoại, cởi mở, khoan dung, để cho các ý kiến khác nhau được trình bày , cùng suy nghĩ, có nhiều tiếng nói. Trong viễn cảnh đó các sáng tác văn nghệ sẽ được phơi mở nhiều giá trị sâu sắc, phong phú của nó. Các giá trị văn nghệ đích thực sẽ được khẳng định. Diện mạo của một giai đoạn văn họ sẽ được đánh giá toàn diện.

.
T.Đ.S
_________

[1] Về lãnh đạo quản lý văn học nghệ thuật trong công cuộc đổi mới NXB CTQG,H,2001, tr. 73-74

[2] Đảng Cộng sản Việt Nam: Kết luận của Hội nghị lần thứ mười Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa IX về tiếp tục thực hiện Nghị quyết Trung ương 5 khóa VIII về “Xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc” trong những năm sắp tới – sách Các nghị quyết của Trung ương Đảng 2001 – 2004, Tlđd, tr.245.

[3] Lê Ngọc Trà. Văn nghệ và chính trị, trong sách Lí luận và văn học, nxb. Trẻ, thành phố Hồ Chí Minh, 1990, tr. 22. Tác phẩm được trao Giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam, năm 1991; được phong tặng Giải thưởng Nhà nước,về văn học nghệ thuật,năm 2010.





Tự kỷ mua "búp bê người lớn" về làm con gái

Chuyen la the gioi Cô "con gái" đặc biệt của chàng trai tự kỷ này được đối xử như một bé gái thực sự và được nhiều người hâm mộ trên mạng xã hội.

Tống Bộ là một nhân viên lập trình game sống ở Thiểm Tây, Trung Quốc. Do tính chất công việc quá căng thẳng, Tống Bộ bị trầm cảm và mắc chứng đau đầu liên tục. Các bác sĩ khuyên rằng anh không nên cưới vợ hoặc có con cái, vì áp lực gia đình sẽ khiến căn bệnh tái phát.

Cuộc sống của Tống Bộ vì thế trở nên vô cùng cô đơn, anh ngày ngày lủi thủi một mình từ nhà đến công ty rồi lại quay về. Một ngày nọ, chàng trai tội nghiệp dạo qua các trang web mua bán trực tuyến và bất ngờ tìm thấy niềm hi vọng của mình: một "đứa con" bằng silicone. 

Ngay sau đó, anh đã đặt mua 1 búp bê kích cỡ trẻ em, cao 1,45cm. Khác với những khách hàng bình thường, Tống Bộ mong muốn được làm cha và cảm nhận tình thân bên "cô con gái đặc biệt" này.

Cuộc sống của Tống Bộ đã thay đổi kể từ khi có cô búp bê làm bầu bạn.

Sự xuất hiện của cô “con gái” bên cạnh làm bầu bạn khiến cho Tống Bộ bớt cô đơn. 

Cô "con gái" của Tống Bộ được đặt tên là Tiểu Điệp. 

Sau khi Tống Bộ đăng ảnh hai "cha con" lên mạng xã hội, khá nhiều người đã nhận làm fan của Tiểu Điệp. 

Anh thường dẫn "cô bé" đi xem phim hoặc đến các khu vui chơi giải trí.

Theo nguon : chuyen la

Cô gái có thể dùng lưỡi liếm mắt

Chuyen la Một cô gái đến từ Mỹ sắp phá vỡ kỷ lục và trở thành người có chiếc lưỡi dài nhất thế giới với chiều dài lên tới 10,16cm.

Adrianne Lewis 18 tuổi, đến từ Michigan (Mỹ) đang có ý định phá kỷ lục thế giới sau 3 lần gửi đơn lên Tổ chức Kỷ lục thế giới Guiness để được xem xét trở thành người có chiếc lưỡi dài nhất thế giới với chiều dài đáng kinh ngạc lên tới 10,16cm.

Với chiếc lưỡi dài như vậy, Adrianne có thể thoải mái làm những việc mà những người bình thường không bao giờ làm được như liếm mũi, cằm, khuỷu tay hay thậm chí lưỡi cô gái này còn có thể "vươn" tới mắt.

Co gai co luoi dai toi mat muon pha ky luc the gioi

Adrianne Lewis với chiếc lưỡi dài hơn 10cm

Kỷ lục thế giới về chiếc lưỡi dài nhất thế giới hiện đang thuộc về anh Nick Stoeberl (24 tuổi) người Mỹ, với chiếc lưỡi dài 9,9cm.

Co gai co luoi dai toi mat muon pha ky luc the gioi

Adrianne có thể thoải mái dùng lưỡi để liếm mũi, thậm chí chạm tới mắt.

Nói về chiếc lưỡi đặc biệt của mình, Adrianne cho rằng, có thể cô được thừa hưởng gen di truyền của mẹ và bà ngoại. "Mẹ tôi, bà ngoại và ngay cả cụ tôi cũng có lưỡi rất dài", cô thổ lộ.

Mặc dù vậy, Adrianne cũng cho biết, có thể thói quen hay thè lưỡi ngày bé cũng là một trong những nguyên nhân khiến lưỡi cô lại dài bất thường như vậy. "Khi còn học tiểu học, tôi đã làm được nhiều trò vui với chiếc lưỡi dài như vậy ví dụ như tôi có thể dùng lười mình liếm mũi và dọa nhiều bạn bè", Adrianne vui vẻ nhớ lại.

Co gai co luoi dai toi mat muon pha ky luc the gioi

Chiếc lưỡi đặc biệt đang giúp Adrianne nhận được nhiều sự quan tâm của cộng đồng mạng.

Cách đây 2 năm, để khoe về chiếc lưỡi đặc biệt của mình, cô gái đến từ bang Michigan này còn tự tạo một kênh trên YouTube để biểu diễn những "tài năng" đặc biệt của chiếc lưỡi của mình. Hiện kênh của Adrianne đã có hàng trăm người theo dõi và các fan hâm mộ từ khắp nơi trên thế giới.

Xem thêm : chuyen la viet nam

Bác sĩ thản nhiên xoa bóp ngực người mẫu trên truyền hình

Chuyen la - Không ít khán giả khi theo dõi chương trình This Morning (Anh) đã ngỡ ngàng khi chứng kiến cảnh được truyền trực tiếp: bác sĩ nam khám ngực một phụ nữ cởi trần nhằm hướng dẫn cách phát hiện và phòng ngừa bệnh ung thư vú.

Cụ thể, bác sĩ Chris Steele, 69 tuổi, thản nhiên khám ngực một tình nguyện viên trong chương trình phát sóng sáng 8/5.

Nhiều khán giả cho rằng trong tình huống này bác sĩ nữ thực hiện sẽ tránh cho người xem có cái nhìn phản cảm về hành động nói trên hơn là một bác sĩ khác giới.

Nam bác sĩ vô tư sờ ngực phụ nữ trên sóng truyền hình.

Chương trình This Morning đã từng bị kiểm tra vài tháng trước sau khi trình chiếu một phân đoạn trói người bằng cà vạt ăn theo việc ra mắt bộ phim nóng 50 sắc thái.

Trước nữa những cảnh phụ nữ thực hiện "đắp mặt nạ cho vùng kín", một số người tự uống nước tiểu hay các buổi phẫu thuật cắt bỏ vùng nhạy cảm đã xuất hiện trên sóng và khiến người xem thực sự nóng mắt.

Tuy nhiên vẫn có những quan điểm bênh vực chương trình This Morning và cho rằng nó mang lại sự hữu ích. "Điều khiến tôi tự hào nhất về chương trình This Morning đó là thời điểm bạn cảm thấy bạn sẽ tạo nên sự khác biệt. Việc phát hiện ung thư vú chính là điều mà chương trình làm được tốt nhất",Schofield, người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng cho hay.

Xem thêm : chuyen la the gioi

BLOGGER TRƯƠNG DUY NHẤT ĐƯỢC THẢ LÉN LÚT NHƯ THẾ NÀO?


Blogger Trương Duy Nhất mãn hạn 2 năm tù

Mặc Lâm

Hôm nay thứ Ba 26/05/2015, nhà báo blogger Trương Duy Nhất vừa mãn hạn hai năm tù giam với tội danh vi phạm điều 258 trong Bộ luật hình sự.

Hai năm về trước cơ quan an ninh điều tra, Bộ công an cùng với công an Đà Nẵng đã bắt khẩn cấp nhà báo, blogger Trương Duy Nhất tại nhà riêng với cáo buộc lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, lợi ích hợp pháp của tổ chức công dân theo điều 258 Bộ luật hình sự.


Vào ngày 4 tháng 3 Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng đã tuyên phạt Trương Duy Nhất 2 năm tù về tội vi phạm điều 258 Bộ luật hình sự. Sau đó trong phiên phúc thẩm ngày 26 th áng 6 Tòa án Nhân Dân tối cao Đà Nẵng vẫn giữ nguyên mức án này.

Làm sao khuất phục được ý chí của Trương Duy Nhất?
-Blogger Trương Duy Nhất
Ngay sau đó nhiều tổ chức quốc tế đồng loạt lên tiếng kêu gọi Hà Nội phải thả ngay Trương Duy Nhất vì ông không vi phạm luật pháp Việt Nam mà chỉ thực thi quyền phát biểu của một công dân.

Sau khi ông bị bắt các báo lề phải cùng cho rằng ông đã đăng tải các bài viết phỉ báng, vu không và mạ lỵ các cấp cao nhất của chính phủ Việt Nam cũng như Đảng cộng sản Việt Nam từ ông Nguyễn Phú Trọng cho tới chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

Ý chí Trương Duy Nhất?

Sáng ngày hôm nay 26 tháng 5 chúng tôi may mắn tiếp xúc được với nhà báo Trương Duy Nhất tại Phi trường Vinh trước khi ông và gia đình bay về Đà Nẵng. Câu đầu tiên ông cho biết tình trạng sức khỏe của mình:

"Tôi bị cột sống thoái vị nặng mà. Nhưng nói chung không đến nỗi gì. Làm sao khuất phục được ý chí của Trương Duy Nhất?"

Khi chúng tôi hỏi cảm giác của ông thế nào khi ra khỏi trại giam với sự chào đón của gia đình, người thân lẫn bạn bè, ông nói:

"Đầu tiên không phải gia đình, gia đình và bạn bè tôi đi đón, và cái điều này chẳng có cảm xúc gì cả. Tời thời hạn trạ tự do thì họ phải buộc trả tự do cho tôi thôi và tôi đang muốn có một cái cảm xúc, cảm xúc mạnh nhất mà tôi mong nhất là khi Trương Duy Nhất vừa bước chân ra khỏi tù thì những thằng ích kỷ ăn tàn phá hoại đất nước những thằng đang bắt dân vô tội thì nó phải vào tù thay tôi và đó là điều tôi đang mừng thế thôi!"

Tôi mong khi Trương Duy Nhất vừa bước chân ra khỏi tù thì những thằng ích kỷ ăn tàn phá hoại đất nước những thằng đang bắt dân vô tội thì nó phải vào tù thay tôi.
-Blogger Trương Duy Nhất
Chúng tôi tỏ ý lo ngại cho ông vì mới ra khỏi nhà giam đã có thái độ rất quyết liệt như thế sẽ không tốt cho cuộc sống của ông về sau, Trương Duy Nhất dõng dạc nói trước khi lên máy bay:

"Tôi ngại gì? Tôi có tội đâu mà tôi ngại? Còn giả sử nó bỏ tù tôi tiếp chung thân hay tử hình đi nữa thì tôi có một câu tôi từng nói mà chắc bạn đã thuộc rồi. “Có thể cưỡng bức được hành vi chứ không cưỡng bức nỗi tư tưởng” (thôi tôi có vé rồi tôi phải vào lên máy bay) tôi chỉ gửi lời cảm ơn tất cả các bạn đọc của tôi đã quan tâm trong suốt thời gian hai năm tôi ở tù. Và Trương Duy Nhất đã vận động người chung lên tiếng một lần khi tất cả các người khác lên tiếng."

Nhà báo Trương Duy Nhất là ngòi bút cho nhiều tờ báo chính thống trong đó có tờ Đại Đòan Kết và Công An Quảng Nam Đà Nẵng. Năm 2011 ông tuyên bố bỏ viết báo để viết trên trang blog cá nhân của mình mang tên “Một góc nhìn khác”.

Từ trang blog này ông link hàng trăm bài đả kích thói xấu của cấp lãnh đạo và chế độ. Trang blog “Một góc nhìn khác” có số lượng truy cập nhất nhì Việt Nam và ngay sau khi bị bắt trang này đã bị chính quyền xóa tên trên mạng lưới Internet.

Nguồn: RFA

Chính quyền thả nhà báo Trương Duy Nhất
một cách lén lút

Châu Văn Thi
Dân Luận (26.5.2015)

DL - Hôm nay ngày 26/5/2015, nhà báo Trương Duy Nhất mãn hạn tù sau hai năm thụ án vì điều 258 BLHS, do anh đã đăng tải những bài viết "trái" với quan điểm của chính quyền Việt Nam. Bạn bè và người thân của Trương Duy Nhất đón anh ở cổng Trại giam số 6, tuy nhiên phía công an trại giam đã chở anh ra đường Hồ Chí Minh cách cổng trại khoảng bốn cây số và bỏ anh xuống, theo nhà văn Phạm Xuân Nguyên cho biết. 

Anh Trương Duy Nhất ở sân bay Đà Nẵng. Nguồn: OSin Huy Đức

Những hình ảnh từ Facebook nhà văn Phạm Xuân Nguyên cho thấy Trương Duy Nhất vẫn mặc chiếc áo mà đúng 2 năm trước khi bị bắt giữ anh đã mặc, còn chiếc quần có đóng dấu "Phạm Nhân". Sau khi bị thả ra một cách lén lút, anh Nhất đã phản ứng gay gắt trước việc làm này.

Nhà báo Trương Duy Nhất nguyên là phóng viên Báo Công an Quảng Nam – Đà Nẵng từ năm 1987 đến 1995; từ năm 1995 đến 2011 là phóng viên Báo Đại đoàn kết. Từ 2011 đến ngày bị bắt nghỉ làm báo và viết Blog (www.truongduynhat.vn)với slogan là Góc Nhìn Khác.

Ngày 26/5/2013, Trương Duy Nhất bị bắt vì đã cho đăng tải các bài viết mà chính quyền cho rằng "nội dung không đúng sự thật, tuyên truyền, xuyên tạc đường lồi chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước. Đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với Đảng và Nhà nước".

Trong phiên toà 5 tiếng đồng hồ diễn ra vào ngày 4/3/2014 tại Đà Nẵng, Trương Duy Nhất bị kết án 2 năm tù giam.

Đại sứ quán Hoa Kỳ và Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã kêu gọi trả tự do cho nhà báo, blogger Trương Duy Nhất nhưng đáp lại là sự im lặng của chính quyền Việt Nam.

Hiện nay, theo nhà văn Phạm Xuân Nguyên, anh Nhất đang cùng vợ con về lại thành phố Vinh và sẽ bay chuyến 11h về Đà Nẵng, cho kịp chịu tang bà nội bên vợ.

***

Tường thuật của nhà văn, nhà báo Trương Huy San 
(Osin Huy Đức)

Giờ này, nhà báo Trương Duy Nhất đã ở trên máy bay để về Đà Nẵng. An ninh "tiễn" anh ra tận sân bay, giờ chót mới xuất vé. Tôi không hiểu tại sao người ta sợ anh đến thế. Đón anh chỉ có 4 người phụ nữ - vợ, Cao Thị Xuân Phượng, con gái, Trương Thục Đoan, và hai mẹ con người bạn lâu năm - và tôi (có việc đi qua Nghệ An, rất muốn anh nhìn thấy một người bạn trong giờ phút tự do).

Khi tới trại, 6:30, trực ban cho chị Phượng biết 9:00 anh Nhất sẽ ra. Thế nhưng, 8:00 thì anh Nhất bị áp tải bởi 8 người mặc thường phục và 2 người cảnh phục trên một xe 12 chỗ.

Hơn chục công an xã lập tức lao theo. Nhất nhao ra gọi vợ con thì bị khoá tay, ghì xuống. Thay vì nhẹ nhàng bước ra cổng nhà tù, Trương Duy Nhất bị ném ra lề đường Hồ Chí Minh, cách trại 4km.

Từ Thanh Chương, Trương Duy Nhất phải về Đà Nẵng ngay để chịu tang bà nội vợ. Anh bị bắt chỉ vì muốn có Một Góc Nhìn khác, đã rất kiên cường trong tù, nhưng vừa lên xe, anh nói: Tôi có sau lưng 3 người anh hùng là mẹ, vợ và con gái. 


Một số hình ảnh về Trương Duy Nhất:


Gia đình và bạn bè anh ngồi chờ trước cổng trại. Nguồn: Nhà văn Phạm Xuân Nguyên


Ảnh Duy Nhất đang phản ứng với cách thả anh. Nguồn: Nhà văn Phạm Xuân Nguyên



Những giờ phút tự do đầu tiên của Trương Duy Nhất sau 2 năm ngồi tù. Anh mặc chiếc quần đóng dấu phạm nhân. Nguồn: Nhà văn Phạm Xuân Nguyên



Cái bắt tay của Trương Duy Nhất và vợ sau 2 năm xa cách. Nguồn: Osin Huy Đức



Chén rượu đoàn tụ. Nguồn: Osin Huy Đức



Trương Duy Nhất ngày bị bắt và dẫn giải. Nguồn: báo Tuổi Trẻ



Trương Duy Nhất trong phiên toà ngày 4/3/2014. Nguồn: chụp màn hình


Bú sữa mẹ, con thông minh và thành đạt hơn

Kéo dài thời gian bú sữa mẹ có thể giúp trẻ thông minh hơn, học giỏi hơn và từ đó đạt được vị trí xã hội cao hơn khi trưởng thành.

Bú sữa mẹ, con thông minh và thành đạt hơn - ảnh 1Nuôi con bằng sữa mẹ không những giúp vun trồng tình cảm mẹ con mà còn mang lại những lợi ích thiết thực cho con trẻ khi trưởng thành - Ảnh: Shutterstock

Đó là kết luận rút ra từ cuộc khảo sát tại Brazil và được đăng trên chuyên san The Lancet Global Health ngày 17.3.

“Bú sữa mẹ có liên quan đến sự thể hiện tốt hơn khi thực hiện các bài kiểm tra trí thông minh ở tuổi 30, và đồng thời có ảnh hưởng đáng kể đến vị trí trong xã hội”, theo trưởng nhóm là tiến sĩ Bernardo Horta thuộc Đại học liên bang Pelotas (Brazil).

Trong cuộc nghiên cứu, nhóm của tiến sĩ Horta đã thu thập dữ liệu trong nhiều thập niên của gần 3.500 ca sinh vào năm 1982 tại Pelotas, bao gồm thông tin về bú sữa mẹ, giáo dục, thu nhập và kết quả kiểm tra IQ khi 30 tuổi.

Kết quả cho thấy những trẻ được bú mẹ thì ghi điểm IQ cao hơn, đi học nhiều hơn và từ đó có thu nhập cao hơn khi trưởng thành so với nhóm bú sữa ngoài.

Không dừng lại ở đó, thời gian cho con bú càng kéo dài, chẳng hạn như cả năm, đứa trẻ càng nhận được nhiều lợi ích hơn. Ví dụ, trẻ được bú mẹ ít nhất 1 năm thì ghi điểm cao hơn gần 4 điểm so với số điểm IQ trung bình, thời gian học hành được kéo dài thêm 1 năm, so với nhóm chưa đến 1 tháng đã phải cai sữa.

Thu nhập của nhóm trước cũng cao hơn khoảng 1/3 so với nhóm bú ít hơn 1 năm.

Doc them tin tuc khac : phap luat, quân sự

TRUNG CỘNG KHỞI CÔNG XÂY 2 HẢI ĐĂNG TRÁI PHÉP Ở TRƯỜNG SA

Trung Quốc khởi công xây hai hải đăng 
trái phép ở Trường Sa
Thứ ba, 26/5/2015 | 14:34 GMT+7

Bộ Giao thông vận tải Trung Quốc hôm nay tổ chức lễ khởi công xây dựng trái phép hai ngọn hải đăng ở đá Gạc Ma và đá Châu Viên thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 xuống Biển Đông
Trung Quốc sẽ xây hải đăng cao 50 m ở đá Gạc Ma chiếm đóng của Việt Nam. Ảnh: Ifeng

Theo Xinhua, hai tháp hải đăng có thiết kế hình trụ, cao 50 m, đèn chiếu cỡ lớn, có thể chiếu sáng 22 hải lý. Trung Quốc tuyên bố xây hải đăng trên các đá chiếm đóng của Việt Nam để "nâng cao khả năng hướng dẫn tàu thuyền, đảm bảo an toàn hàng hải" trên Biển Đông.

Biển Đông là tuyến hàng hải thương mại quan trọng, với 50% lượng tàu bè thế giới qua lại với giá trị hàng hóa hàng năm lên tới 5.000 tỷ USD. Ngoài ra, đây còn được cho là vùng biển giàu tài nguyên dầu khí, với trữ lượng khoảng 11 tỷ thùng dầu và 190 tỷ mét khối khí tự nhiên.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với khoảng 90% Biển Đông và đang thực thi tuyên bố bằng cách bồi đắp, xây dựng trái phép một chuỗi đảo nhân tạo trên các bãi đá ngầm ở quần đảo Trường Sa, bất chấp sự phản đối của Việt Nam và nhiều nước trong khu vực.
Hồng Hạnh

Chuyện buồn của những người... 'vợ nước'

Theo trang tin nhanh The Daily Star ngày 26.5, ở Ấn Độ, lấy nước được xem là công việc của đàn bà. Họ thường phải đi bộ rất xa để đội những chậu nước to trên đầu về nhà. Tại những ngôi làng thường xuyên sống trong hạn hán, đàn ông thường phải cưới vợ hai, thậm chí vợ ba chỉ với mục đích duy nhất là... có người lấy nước về cho gia đình.

Ngôi làng Denganmal, cách Mumbai 150 km, là một điển hình. Hằng ngày, người chồng bận rộn với công việc đồng áng và chăn nuôi súc vật. Trong khi đó, người vợ làm việc nhà và nuôi con. Tuy nhiên, ngôi làng khô hạn trong suốt tám tháng mỗi năm khiến người dân thiếu nước sử dụng trầm trọng. Do đó, đàn ông trong làng thường cưới thêm vợ lẻ. Chồng thường chỉ có con với người vợ đầu, còn vợ lẻ có công việc chính là đi lấy nước. Họ được gọi là những người “vợ nước”.

Chuyện buồn của những người... 'vợ nước' - ảnh 2

Những người "vợ nước" ở Ấn Độ - Ảnh: USAID

Tuy nhiên, tìm được một người “vợ nước” không phải dễ dàng. Ở Ấn Độ, không một bậc cha mẹ nào muốn con gái của mình kết hôn với một người đàn ông sống trong vùng hạn hán. Do vậy, thường một cô gái trẻ chưa chồng sẽ được cưới làm vợ cả, còn những cô “vợ nước” là những góa phụ hoặc những cô gái già ế chồng.

Ngoài đội nước, vợ lẻ còn phải phụ giúp vợ cả chăm sóc con cái, vắt sữa bò và nấu ăn. Họ không được chia các loại tài sản trong gia đình. Và khi vợ cả còn sống, vợ lẻ cũng không bao giờ được tranh giành chuyện “gối chăn” với chồng.

Hằng ngày, một người “vợ nước” tại Denganmal sẽ phải lấy hơn 100 lít nước cách làng 3 km. Họ cứ đi đi về về và đội những chậu nhôm đựng nước trên đầu trong cả cái nóng bỏng rát đến 40 độ C. Nếu chưa đủ lượng nước dùng, họ sẽ đi đội nước cho đến đêm. Nhiều người dân địa phương cho biết do đội nước quá nhiều, những cô vợ lẻ còn bị hói đầu, bệnh tật và không thể sinh con. Một số cô "vợ nước" thứ hai đội nước không đủ cho gia đình dùng, người chồng lại cưới thêm cô vợ thứ ba.

Chuyện buồn của những người... 'vợ nước' - ảnh 3

Họ phải đội nước trong khi trời đang nóng 40 độ - Ảnh: USAID

Cứ năm ngày một lần, một chuyến tàu sẽ chở 1.000 lít nước đến Denganmal. Đó cũng là lúc nhiều bà vợ nước phải tranh giành, thậm chí đánh nhau để có những chậu nước sạch về cho gia đình.

Tuki, một cô “vợ nước”, chia sẻ trên Tạp chí Open: “Chúng tôi không thể làm điều đó nữa. Chúng tôi đang rất mệt mỏi. Chúng tôi hy vọng chính phủ sẽ đặt những đường ống từ các con đập gần đó để mang nước về gần hơn với dân làng, cho cuộc sống của con gái chúng tôi sau này dễ dàng hơn”.

Nguon : thanhnien.com.vn

Ukraine cắt đứt với Nga nhưng… vẫn đòi hoãn nợ và khí đốt giá rẻ

Kiev đoạn tuyệt quan hệ với Nga trên tất cả các lĩnh vực

Các nghị sĩ Ukraine hôm 21-5 đã quyết định hủy bỏ 5 thỏa thuận an ninh then chốt với Moscow. Đây là một bước đi thêm nữa của chính quyền Kiev nhằm cắt đứt hẳn quan hệ với nước láng giềng sát nách cũng từng là một người “bạn lớn” thân thiết của Ukraine.

5 thỏa thuận vừa bị Kiev hủy bỏ bao gồm: Cho phép Nga đưa lực lượng gìn giữ hòa bình đi qua lãnh thổ Ukraine để đến khu vực nói tiếng Nga Transdniester của Moldova; hủy bỏ cam kết bảo vệ các bí mật nhà nước của nhau; bãi bỏ thỏa thuận cho phép Nga vận chuyển quân sự trên khắp lãnh thổ Ukraine; ngừng toàn bộ việc mua bán vũ khí giữa Nga và Ukraine và chấm dứt việc việc chia sẻ thông tin tình báo giữa Moscow và Kiev.

Verkhovna Rada (Quốc hội Ukraine) cho rằng, việc hủy bỏ các thỏa thuận với Nga là “vì lợi ích an ninh quốc gia, sự độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine”. Đây được coi là một hành động quyết liệt hơn nữa nhằm tiến tới cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ thân thiết hơn 20 năm qua giữa hai nước.

Mới đây nhất, Ukraine cũng đã hủy bỏ hợp tác kỹ thuật - quân sự với Nga. Quyết định này do Thủ tướng Ukraine Arseny Yatsenyuk thông báo tại cuộc họp chính phủ vào ngày 20-5, cùng với tuyên bố Nga là hiện thân “mối hiểm họa đối với nhà nước và sự toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine”.

"Nội các chấm dứt hiệu lực của thỏa thuận ký kết năm 1993 về hợp tác kỹ thuật-quân sự với Nga. Liên bang Nga là quốc gia xâm lược hiếu chiến, mang hiểm họa cho nhà nước và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine" - Thủ tướng Ukraine Arseny Yatsenyuk lý giải.

Lá cờ Nga-Ukraine trong các cuộc tập trận chung trước đây giờ đã được thay bằng Mỹ-Ukraine

Trước khi những thỏa thuận này bị hủy bỏ, chính quyền Kiev cũng liên tiếp có những động thái nhằm cắt đứt quan hệ với Nga. Hồi cuối tuần trước, Tổng thống Poroshenko đã chính thức ban hành đạo luật cấm mọi biểu tượng thời Xô viết cũng như các hoạt động tuyên truyền của chủ nghĩa cộng sản.

Ngoài ra, Ukraine còn sửa sách giáo khoa, xóa bỏ thuật ngữ “Chiến tranh vệ quốc vĩ đại” mà các nước thuộc Liên Xô cũ thường dùng và thay nó bằng cụm từ “Chiến tranh thế giới thứ 2”; đưa phần “Nga và các thế lực thân Nga xâm lược Ukraine” vào trong sách.

Đồng thời, nước này còn xóa bỏ “Ngày chiến thắng phát xít” 9-5, thay bằng ngày 8-5 (theo kiểu châu Âu), hủy bỏ lễ diễu binh trong ngày này, đồng thời xóa bỏ, thay tên những tên đường phố, địa danh, đài tưởng niệm mang tên những anh hùng, danh nhân thời Liên Xô.

Ukraine vẫn muốn hoãn nợ và mua khí đốt giá rẻ

Một vấn đề được các chuyên gia Nga chỉ trích là mặc dù đã đưa ra các quyết định cắt đứt hoàn toàn quan hệ với Nga và bày tỏ thái độ công khai thù địch nhưng nước này vẫn đòi Nga phải có những “biệt đãi” với họ về vấn đề trả nợ và mua khí đốt giá rẻ.

Hôm 21-5, Quốc hội Ukraine đã thông qua đạo luật chính phủ cho phép tạm ngừng thanh toán cơ cấu nợ nước ngoài.

Thủ tướng Arseniy Yatsenyuk đã trình bày trước Quốc hội dự luật kêu gọi chủ nợ tư nhân đáp ứng nguyện vọng của Kiev, đồng ý thực hiện tái cơ cấu các khoản nợ theo điều kiện do Chính phủ Ukraine đề xuất. Lọt vào danh mục các khoản hoãn trả có thể có 3 tỷ USD trái phiếu Ukraine được Nga mua cuối năm 2013.

Mặc dù cắt đứt quan hệ nhưng Ukraine vẫn muốn Nga hoãn nợ và cho mua khí đốt giá rẻ

Nội các Ukraine giải thích việc đưa ra sắc luật này là do gánh nặng nợ quá cao mà nền kinh tế đang sụp đổ của nước này không thể gánh vác. Chính phủ Ukraine nói họ đang cố gắng kích thích các chủ nợ tư nhân nước ngoài chia sẻ gánh nặng và tham gia ủng hộ Ukraine.

Xem thêm tại mục : chuyen la

Du học sinh Việt đi tù vì quay lén phụ nữ ở Singapore

Theo thông tin từ Straitstimes, chuyen la  việc xảy ra vào tháng 9 năm 2014, tại Bưu điện Pasir Panjang. Trong lúc đến bưu điện để gửi đồ cho người bạn ở Đức, D. thấy một cô gái 27 tuổi người Peru. Bị hấp dẫn trước nhan sắc của cô gái nọ, D. quyết định dùng điện thoại Samsung Galaxy của mình để quay lén dưới váy nạn nhân.

Nạn nhân đang làm thủ tục tại bưu điện thì thấy một vật lạ phía dưới váy. Phát hiện ra sự việc, cô gái đã nhanh chóng giật lấy chiếc điện thoại và báo cho cảnh sát địa phương.

Ảnh minh họa.

D. bị truy tố với tội danh quấy rối, xâm phạm phụ nữ. Với mỗi tội danh, chàng trai này có thể chịu mức án một năm tù giam hoặc bị phạt tiền, hoặc cả hai.

Ông Amarjit Singh Sidhu, luật sư biện hộ của D. đã rất cô gắng đưa ra những tình tiết giảm nhẹ cho thân chủ: D. chỉ mới phạm tội lần đầu, D. đã rất ăn năn hối hận, D. sắp nhận được học bổng và án phạt nặng có thể làm anh mất đi những cơ hội trong tương lai.

Thậm chí vị Luật sư còn đề nghị cho D. được hưởng án treo. Tuy nhiên, tòa án cho biết rất khó để quản chế người nước ngoài nếu họ không có bất kỳ người thân nào định cư ở Singapore.

Theo nguon : tin nhanh

Giả gái để nhìn lén thiếu nữ đi vệ sinh

chuyen la  Trang Shanghaiist đưa tin, cảnh sát thành phố Đằng Châu, tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc) đã nhận được tin báo về "một người kỳ quái" mặc váy ngắn, đeo khẩu trang và có bộ ngực lớn bất thường, đang nhìn ngó các thiếu nữ đi vệ sinh. 

Ngay sau đó, cảnh sát đã đến và tóm gọn người đàn ông họ Trương trong một nhà vệ sinh nữ tại thư viện thành phố.

Gã biến thái bị bắt quả tang khi đang cố nhìn trộm một cô gái đi vệ sinh.

Bộ ngực giả “khủng bố” của gã biến thái họ Trương khiến các cảnh sát phải bật cười.

Một cảnh sát có mặt tại hiện trường cho biết, diện mạo cải trang của gã biến thái này "quá kinh khủng để có thể là một người phụ nữ". Trong khi đó, cư dân mạng bật cười khi nhìn thấy bộ ngực "quá khổ" của họ Trương.

Tại cơ quan điều tra, gã biến thái họ Trương thú nhận rằng hắn thường cải trang giả gái để vào nhà vệ sinh nữ nhìn lén. Đây không phải lần đầu tiên đối tượng này có hành động đồi bại. Trước đó, một số cư dân mạng cũng chụp được hình ảnh người đàn ông này giả gái và lảng vảng quanh các trường học hoặc bến xe.

Chính quyền Trung Quốc đã đưa ra nhiều lời cảnh báo đối với chị em phụ nữ khi sử dụng các nhà vệ sinh công cộng. Trước đó vào tháng 1/2014, hơn 50 nữ sinh đã trường Đại học Hạ Môn đã bị chụp lén trong nhà tắm, nhà vệ sinh. Tháng 8/2014, hơn 200 bức ảnh chụp lén tại phòng thay đồ của một siêu thị đã làm cộng đồng mạng Trung Quốc xôn xao bàn tán. 

Hiện tượng đàn ông giả gái để nhìn lén cũng đã xuất hiện tại Việt Nam. Hồi tháng 2 năm nay, một nam thanh niên đội tóc giả dài, độn ngực và đeo khẩu trang đã xuất hiện tại Đại học Hà Nội. Sau khi vào nhà vệ sinh nữ, kẻ bệnh hoạn này tiếp tục đến gần một nữ sinh đang ngồi ôn bài trên ghế đá, cởi quần khoe “cậu nhỏ” và làm trò thô bỉ. 

Vụ việc đã làm rất nhiều nữ sinh trường Đại học Hà Nội tỏ ra sợ hãi và hoảng loạn. Dân mạng kêu gọi mọi người truy tìm tung tích của kẻ biến thái trên và thông báo cho cơ quan chức năng xử lý.

theo nguon : tin nhanh