Trăm năm ở đất kinh kỳ Nghiệp trồng cây cối lâm li thôi rồi Đầu thế kỷ 20 xa lắc Quy hoạch do người Pháp lập nên Xây dựng cả Bách Thảo Viên Lựa giống thích hợp trồng trên phố phường Xà cừ vượt đại dương vào tới Không giống như mong đợi buổi đầu Tưởng rằng tán rộng sống lâu Nào ngờ dễ đổ chẳng sâu chẳng bền Quay về những cái tên quốc nội Lát, sưa, sao, chẹo, nhội.. để thay Phân khu chia loại thật hay Kiến trúc phong cảnh rõ tay thạo nghề
Đại lộ chính bốn bề rặt sấu Sếu, me, bàng, long não xếp cùng Sanh, si, đa, gạo oai hùng Ven hồ vông với lộc vừng đỏ tươi 54 bỗng thay trời đổi đất Giống xà cừ trồng khắp nơi nơi Cơm nguội bị đốn tơi bời Muồng, phượng thay thế chẳng lời thanh minh Trải năm tháng điêu linh khói lửa Đến ngày ta mở cửa đi lên Đường xá nhà cửa đua chen Cây xanh lại được một phen kinh hoàng: Vườn truyền thống phải nhường dự án Cây lão niên không chắn công trình Hoa sữa lãng mạn trữ tình Xuất hiện thình lình sàn sạt khắp nơi Nồng nàn hương hóa lời ta thán Trách Hồng Đăng – thủ phạm gây nên Rồi chuyện chùa miếu đình đền Cổ thụ nghìn tuổi vẫn lên đoạn đài
Nếu kể lể chắc dài dặc lắm… Đền Ngọc Sơn gạo thắm nay đâu? Long não Âm Phủ thảm sầu Xà cừ giờ cũng bể dâu khốn cùng
Chủ trương quyết giao thông phát triển Cây dẫu to cũng tiện lăn quay Hàng cây thân thuộc xưa nay Ngang lưng chịu chém để xây đường tàu
Dân choáng váng hồi lâu chưa tỉnh Lại cắt cưa lịch kịch khắp nơi Tưởng xén tỉa chống bão thôi Thấy quyết liệt quá, đánh lời hỏi han - Cây nguy hiểm, hỏng, cong, dễ đổ Cần “di dời” khỏi phố tức thì Chuyện bình thường, có cái chi “Xã hội hóa” chẳng mất gì của công
Sáu nghìn bảy cây trồng năm cũ Trăm chín mươi tuyến phố Hà thành Sở Xây dựng với liên ngành Quyết tâm thực hiện thật nhanh việc này
Mới ra Tết mưa bay u ám Ngước lên cao mây xám lưng trời Phố xá thoáng đãng lạ đời Nhìn kỹ. Giật nảy. Người người kêu ca Bao kỷ niệm cùng ta khôn lớn Bao lứa đôi là chốn hẹn hò Cảm hứng nhạc họa văn thơ Bia xong lắm cuộc “đi nhờ” gốc cây
Chàng nhà báo đong đầy bức xúc Rút tâm can gửi bức ngỏ thư: Người dân đang rất tâm tư Hỏi lý do chặt là dư thế lào? Nếu hợp lý ai nào muốn nói Cây hại, hư phải loại – đương nhiên Giao thông tất được ưu tiên Chỉ xin làm rõ đặng yên lòng người
Hãy ngưng chặt trong thời gian ngắn Để dân coi dài vắn ra sao Các nhà khoa học cùng vào Đóng góp ý kiến: cây nào, loại chi Chính quyền chắc sẽ ghi điểm tốt Quan với dân cùng một hướng nhìn Công khai, minh bạch thông tin Chân kính bộ máy sẽ lên mấy hàng
Câu chuyện “hot” lan tràn khắp chốn Bắc Trung Nam nhỏ lớn trẻ già Ai ai cũng xót cũng xa Vạn ngàn tâm sự – dân ta vốn vầy
Ông Tuyên giáo có ngay khẳng định Chặt cây xanh kế hoạch các quan Không hỏi dân, việc đã bàn “Anh Tuấn cũng chỉ là dân“, nói gì Lời vừa dứt tức thì gạch đá Khắp mọi nơi cả lạ lẫn quen “Cướp có văn hóa” chính tên Dư luận chưa ngớt lại thêm vụ này Cải chính luôn và ngay lập tức Coi thường dân – oan ức cho tôi Ngài Thị trưởng cũng có lời Tiếp thu ý kiến phản hồi của dân Sở Xây dựng cho quân ngưng lại Rà soát xem, chớ hại cây lành Cải tạo, thay thế mảng xanh Phân tỏ ngọn ngành chớ có quan liêu Dễ trăm lần không dân cũng chịu Khó vạn lần dân liệu cũng xong Chưa kể tới chuyện hồn vong Trên cây trú ngụ giờ không nẻo về Xưa bao chuyện gớm ghê truyền mãi Báo oán cừu đủ loại tai ương Gia đình vận hạn thảm thương Tạo nghiệp phải gánh vô phương kêu cầu
Kinh kỳ chốn long đầu tế hội Hà Nội không thể vội được đâu Làm gì nên ngẫm trước sau… * Hí họa trong bài, theo thứ tự, của Farhad Foroutanian, Harry Bliss, Bob-Humphrey, Laurette Duranson A, và Rocio Voumard
0 nhận xét:
Đăng nhận xét